SÂN SAU

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

SÂN SAU

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Bích Nga

 

 

1. Hồi còn ở Sài Gòn sống trong một cái xóm nhỏ nhỏ của một cái phường nhỏ nhỏ Thạch không hề tưởng tượng ra hình ảnh sân sau nghĩa là gì sân sau như thế nào những ai có sân sau (nhà giàu chăng?) và những ai không có sân sau (nhà nghèo chăng?). Nhưng rồi sau khi được gia đình bảo lãnh qua Mỹ định cư sau khi trải qua hết nhà trọ này sang nhà trọ khác Thạch mới nhìn thấy đất nước Mỹ rộng lớn quá dư đất quá cho nên ngôi nhà nào cũng có một bãi cỏ xanh rờn ở phía trước và một khoảnh sân mát mẻ ở phía sau.

Ngôi nhà đầu tiên mà Thạch ở trọ nằm ở trên đường Gilbert thành phố Anaheim. Suốt nửa năm đầu tiên sống ở đó hầu như ngày nào Thạch cũng lang thang ra sân sau để ngắm cây hồng dòn mọc đầy trái. Ở Sài Gòn hồng dòn thuộc về loại trái cây cao cấp những hai mươi đến hai lăm ngàn một ký vậy mà ở đây người ta chê không thèm ăn một phần vì nó có cái hậu chan chát một phần theo truyền thống của dân đào vàng miền Tây thời xưa người ta chỉ trồng hồng dòn để hái trái chín cho ngựa ăn.

Mặc dù bà chủ nhà hào phóng cho Thạch tự do hái trái muốn ăn bao nhiêu cũng được Thạch chỉ cười cười chứ không nói gì. Anh là người sống rất biết điều và có phần tự trọng cái gì thuộc về bản thân thì tha hồ nhưng cái gì thuộc về người khác thì anh chỉ đưa mắt ngắm. Đứng ngắm suông thì mới thấy đẹp nhưng sau khi cho vào miệng nhai nhồm nhoàm nước miếng chảy ra thì còn gì thi vị nữa.

Ngoài cây hồng dòn ra nơi sân sau còn có ba cây ổi thâm thấp nhưng trái chín trĩu cành. Lạ thật hồi còn ở Sài Gòn Thạch chẳng bao giờ ngó ngàng đến trái ổi thậm chí anh có thể giơ tay lên cao thề rằng ổi là loại trái chỉ đem ra dụ được mấy đứa con nít chứ đừng hòng dụ được anh. Vậy mà có những buổi trưa vắng vẻ anh ngồi bệt ngay bên gốc cây ổi phân vân chọn trái nào chín nhất thổi phù phù vài cái cho sạch bụi rồi cho vào miệng cắn ngon lành. Ổi màu trắng nhạt nhưng ngọt. Có khi anh ăn một hơi hai trái chín và đột nhiên thấy mình thật trẻ con.

Sân sau còn có một giàn mướp và một giàn thanh long mỏng manh. Mướp mọc không tốt chỉ lèo tèo vài trái nhưng thanh long thì nhiều vô kể. Có điều trái thanh long chỉ nhỏ bằng nắm tay anh và không được ngọt ngào như thanh long của miền trung nơi mà nhà vườn chỉ trồng thanh long trên cát biển.

Thỉnh thoảng bà chủ nhà hái mướp nấu canh với lá mùng tơi và tôm khô rồi mời Thạch ăn một chén. Anh không từ chối. Anh múc muỗng canh cho vào miệng chậm chạp lắng nghe mùi thơm ngọt ngào của mướp và mùi thơm nồng nàn của lá mùng tơi xanh. Nuốt xuống tới đâu anh nhớ Sài Gòn tới đó. Nỗi nhớ lặng lẽ nhưng cứ day dứt không nguôi. Nỗi nhớ khiến anh thâm trầm hơn thường xuyên nghĩ nhiều về thân phận của những con người nhập cư vào đất Mỹ từ bỏ tất cả quê hương làng xóm bà con thân thuộc và tài sản của những năm làm lụng đổ mồ hôi sôi con mắt… để đi tìm một cuộc sống mà anh cho rằng sẽ tốt đẹp hơn. Những lúc đó Thạch hay đứng gục đầu nơi sân sau trốn tránh chính bản thân mình trong những cành lá um tùm đang lung lay trong gió.

Một thời gian sau vì yêu cầu của công việc Thạch tìm chỗ trọ khác và từ giã ngôi nhà đầu tiên để ra đi. Anh quyến luyến khung cửa sổ nhỏ mà mỗi ngày mà từ chỗ đó anh có thể quan sát được cuộc sống chung quanh. Anh quyến luyến từng nụ hoa hàm tiếu nở dọc theo con đường nhỏ dẫn vào nhà từng chiếc lá non có màu tím thẫm cứ run lên nhè nhẹ mỗi khi có bàn tay anh ve vuốt. Anh quyến luyến con chó nhỏ mang tên Lucky chiều nào thấy ông bà chủ về nhà cũng mừng rỡ đến nỗi vừa vẫy đuôi vừa tè thành từng vũng nhỏ ngay trước cửa. Thậm chí anh quyến luyến suốt quãng thời gian qua bởi anh nhìn thấy trong đó có hình ảnh của chính anh một người nhập cư ngáo ngố quê cụ nhìn đâu cũng chỉ thấy từng bọt bong bóng nước của giấc mơ Mỹ “bụp bụp” vỡ tan!  

 

2. Thạch dọn đến ngôi nhà trọ thứ hai - là loại nhà mobile home - nằm trong một khu cư xá của những người Mỹ già hết sức yên tĩnh. Anh rất hài lòng vì tuổi tác của anh không còn phù hợp với những nơi chốn ồn ào và náo nhiệt lúc nào cũng nghe tiếng người Việt léo nhéo về các câu chuyện không đầu không đuôi ở bên tai. Nhưng anh chỉ tiếc một điều là sân sau của ngôi nhà này quá nhỏ.

Mà nhỏ thật. Cả sân sau chỉ có một cây bưởi một cây nhãn và một cây quýt.

Cây bưởi rất thấp nhưng sai trái Thạch không biết đó là loại bưởi gì mà trái không được lớn lắm màu da vàng tươi khi bắt đầu chín và… cho thì không ai nhận cả. Có một lần Thạch đang ngồi làm việc trong nhà thì nghe tiếng gõ cửa ngẩng lên anh nhìn thấy một phụ nữ Việt Nam tuổi trung niên hỏi thăm anh có phải là chủ nhà không. Thạch trả lời anh chỉ là người share phòng. Người phụ nữ e dè hỏi xin vài trái bưởi để ngài mai đi cúng chùa. Thạch gật đầu và anh đứng dậy bước ra ngoài hái bưởi giúp người phụ nữ ấy. Anh với tay hái trái mọc trên cao anh khom người tìm trái mọc dưới thấp anh hái hết không chừa một trái nào trên cây. Người phụ nữ tỏ vẻ kinh ngạc nhưng cũng không giấu nét mừng rỡ. Khi người chủ nhà về anh kể chuyện chủ nhà cũng hớn hở không kém vì đã rất nhiều người mời mọc hàng xóm đến hái bưởi mang về nhà ăn nhưng ai cũng từ chối.

Cây nhãn cao hơn ba thước cành lá um tùm nhưng không được sai trái lắm. Như đã nói ở trên bản tính Thạch có phần tự trọng nên anh chẳng bao giờ đụng tới đồ đạc của chủ nhà dù chỉ là một trái nhãn nhỏ xíu có lớp da xù xì màu da bò. Thỉnh thoảng anh ngồi trên bậc thềm ngắm những chùm nhãn đong đưa. Tâm trí nhớ lại những chiếc xe ba gác chở đầy trái cây tươi len lỏi qua từng con hẻm ngoằn ngoèo trong các xóm lao động nhiều khi Thạch chợt cảm thấy mủi lòng.

Ở đây nho bom lê cam kiwi… bán đầy trong các chợ Việt Nam mà Thạch chẳng muốn mua anh chỉ muốn cầm trên tay một chùm nhãn hột tiêu được cột bằng sợi dây thun cùng với giọng nói rặc quảng cáo của người đàn ông Bắc kỳ: “Nhãn ngọt như đường không có hạt nếu chú tìm thấy một hạt nào thì tôi trả tiền lại cho chú!” Thạch cười xòa. Mặc kệ ông ta muốn nói gì thì nói trái nhãn hột tiêu nào mà không có hột?!

Cuối cùng là cây quýt. Cây quýt thấp ngang đầu gối của Thạch nhưng trái mọc thuộc loại “siêu”. Lần đầu tiên nhìn thấy cây quýt là Thạch đã trố mắt nhìn rồi. Cũng phải có đến gần cả trăm trái chứ không ít đâu. Bà chủ nhà biểu Thạch cứ tự nhiên hái quýt chín ăn đừng để nó rụng uổng lắm. Mà quýt ngọt thiệt. Chỉ tiếc rằng Thạch chỉ ăn được bốn trái thì người hàng xóm - cách đó cả chục ngôi nhà - đến xin và bà chủ cho người ta hái hết.

Buổi chiều đi làm về Thạch mới biết. Anh đứng ngẩn người ra nhìn cây quýt xơ xác chỉ còn vài chiếc lá vàng già quéo quắt còn dính lại trên những cành cây cong queo. Anh không thở dài chỉ nghĩ bụng: “Của cải sự nghiệp của một đời người còn không tiếc tiếc gì mấy trái quýt…”. Vì nghĩ vậy mà tâm hồn anh lúc nào cũng bình an không sân si không hỉ nộ không sướng khổ. Tâm hồn anh vẫn bình an như từng ngày sống trên xứ lạ quê người lặng lẽ trôi qua.

Trong góc sân vẫn còn một cây ổi khá cao. Nó khiêm tốn nép vào một xó như không muốn ai biết đến sự tồn tại của nó. Bà chủ nhà nói ổi chín ngọt lắm ráng chờ đến Tết bà chủ sẽ cho Thạch thưởng thức hương vị ổi quê Việt Nam. Nhưng Thạch không đợi được đến Tết. Anh dọn sang chỗ khác trước khi có dịp nhìn thấy cây ổi nở hoa. Buồn quá công việc chuyển nhà gấp gáp tới mức anh không kịp bước chân ra sân sau để chào tạm biệt cây ổi non đang chờ đến ngày thay áo mới.

 

3. Ngôi nhà thứ ba mà Thạch đến ở trọ nằm lọt thỏm trong một khu cư xá có khá nhiều người Mễ và người châu Mỹ La tinh. Chung quanh Thạch chỉ có vài người Việt Nam mà hai vợ chồng chủ nhà nằm trong con số ít ỏi đó. Ngôi nhà này cũng có sân sau khá rộng rãi khá mát mẻ và họ chỉ trồng một loại thực vật duy nhất đó là cỏ. Cỏ mênh mông cỏ xanh rờn cỏ chạy dài từ chân bức tường này sang chân bước tường kia. Nhìn qua nhìn lại đâu đâu cũng thấy cỏ Thạch lấy làm lạ nhưng anh không hỏi biết đâu vợ chồng người ta chỉ thích trồng cỏ không thôi thì sao?

Khi chuyển nhà trọ lần thứ ba Thạch mong điều may mắn hơn hoặc vui vẻ hơn sẽ đến với anh nhưng anh không ngờ số phận lại đến sớm hơn anh tưởng nghĩa là chỉ sau không đầy hai tháng Jacaranda (sống bên kia bức tường của sân sau) đột ngột xuất hiện và làm quen với anh.

Thoạt đầu khi thấy Jacaranda nhô người lên bức tường và vẫy tay về phía Thạch anh tưởng cô làm rớt món đồ gì nên nhờ anh lượm giùm. Anh chậm rãi băng qua bãi cỏ của sân sau và bước về phía cô. Jacaranda nhoẽn miệng cười. Nụ cười của cô gái Mễ thật duyên dáng và cũng thật quyến rũ.

-Chào anh.

-Chào cô.

Thạch lúng túng Jacaranda cũng lúng túng vì vốn liếng tiếng Anh của cả hai đều ít ỏi ngang như nhau. Một hồi sau Thạch mới biết Jacaranda muốn nhờ anh giúp một việc. Chuyện như thế này. Jacaranda làm chung hãng may dây chuyền với một số người Việt Nam và cô thường bị “mấy bà” nói tiếng Việt bắt nạt. Hễ họ làm hư làm chậm làm xấu họ đều đổ tội xuống đầu Jacaranda và tất nhiên bà Superviser tin tưởng họ hơn là Jacaranda. Do đó cô muốn nhờ Thạch dạy cho cô vài câu tiếng Việt để cô có thể nói chuyện với bà Superviser đó.

Thạch không tin chuyện người Việt bắt nạt người Mễ trong các hãng xưởng nhưng anh cũng bằng lòng giúp cô. Mỗi ngày anh đều lững thững đi đến nhà cô (sống bên kia bức tường của sân sau) để dạy cô nói vài ba câu tiếng Việt. Mỗi ngày. Đều đặn. Mỗi tối. Đều đặn. Dần dần qua tiếp xúc thường xuyên Thạch biết Jacaranda là một người phụ nữ tốt bụng thẳng tính. Chẳng hiểu sao anh cảm thấy yêu mến Jacaranda (cho dù hai người có hai ngôn ngữ khác biệt nhau cho dù màu da của cô đậm đà hơn màu da của anh rất nhiều) và anh biết tình cảm của cô đối với anh cũng vậy. Sau buổi học tiếng Việt cô không cho Thạch về sớm khẩn khoản mời anh ở lại ăn tối với cô. Thạch không nỡ từ chối bữa ăn của cô. Và sau đó tất nhiên Jacaranda cũng không nỡ từ chối nụ hôn của anh. Mỗi khi gặp mặt nhau là họ lại ôm hôn nhau nồng nàn và say đắm như thể nụ hôn là điều gì đó vô cùng quan trọng điều gì đó vô cùng thiêng liêng đang kết chặt hai người lại với nhau. Tình yêu đã giúp Thạch tự tin bước qua được rào cản của ngôn ngữ xóa tan mặc cảm về sự khác biệt của màu da.

Cho tới một ngày Jacaranda bất ngờ đề nghị anh chuyển sang sống chung một nhà với cô. Lý lẽ của cô đưa ra thật đơn giản:

-Anh ở trọ nhà ai cũng vậy vậy thôi anh ở trọ nhà em đi. Hàng tháng anh chỉ cần trả cho em đúng số tiền mà anh đang trả cho người chủ hiện nay. Nhưng anh được ăn tối chung với em. Và anh được ngủ chung giường với em. Anh có đồng ý không?

Thạch không vội vàng trả lời Jacaranda ngay. Anh quay mặt nhìn ra khoảnh sân sau. Sân sau của Jacaranda thật đẹp với một cây cam nhỏ đang ửng lên màu vàng óng của trái chín với một cây táo lủng lẳng treo đầy những trái tròn tròn có màu đỏ thẫm như màu rượu chát với một cây mận không nhìn thấy lá mà chỉ nhìn thấy hàng trăm trái chín có màu tím đậm như trái sim dại mọc xúm xít bên Biển Hồ ở Việt Nam. Sắc màu của hoa và của trái. Âm thanh của lá và của gió. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một khung cảnh thơ mộng đặc biệt của khoảng sân sau.

Không còn gì để suy nghĩ thiệt hơn nữa Thạch quay mặt lại tìm ánh mắt đang sốt ruột vì chờ đợi của Jacaranda anh nắm chặt bàn tay cô và anh vui vẻ gật đầu…

 

Nguyễn Thị Bích Nga

(Westminster CA)

 

 

 

More...

PHƯỢNG TÍM TRƯỚC NHÀ

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

alt

Ở đây mùa hè không có hoa phượng đỏ mà chỉ có hoa phượng tím. Màu tím thật dịu dàng và ngọt ngào trải dài trên khắp các con đường trong thành phố.

alt

Vừa nhìn hoa phượng tím vừa ngân nga bản nhạc của ngày xưa: "Bây giờ còn nhớ hay không? Anh đem cánh phượng tô hồng má em để cho em đẹp như tiên nhưng em không chịu sợ phải lên trên trời..." Bất chợt cảm thấy lòng mình buồn da diết!

 

 

More...

TÌM HỌC TRÒ CŨ

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

Cô giáo: Dương Thị Ngọc Mai
Số điện thoại: 37182896
Emai: mainguyen164@yahoo.com

Tìm học trò cũ: Trương thị Mai Thanh (trước 1981 học trường PTCS Phan bội Châu huyện Hốc Môn TP HCM)
230 West. Ben. Holt Dr # 10
Stockton CA 95207
U.S.A

 

Ai biết tin tức về em học trò Trương thị Mai Thanh xin thông báo cho em Trương thị Mai Thanh biết là cô giáo Dương thị Ngọc Mai vẫn luôn đi tìm em. Trân trọng cảm ơn.

 

 

More...

BÁC VÀ CHÁU

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

alt

 

Thầy Trần Đình Phước (San Jose) về Sài Gòn nhân ngày giỗ đầu của Mẹ Thầy và một ngày trước khi lên máy bay để trở về lại Hoa Kỳ Thầy xin gặp Tường Nghi để chúc mừng sinh nhật lần thứ 27 của cháu. Sáng Thứ Bảy (7 tháng 5) hai bác cháu gặp nhau tại quán Mắt Vàng (cũ) trên đường Lý Chính Thắng quận 3 Tân Định. Không biết sau đó hai bác cháu còn uống thêm gì nữa không chứ lúc này trên bàn chỉ thấy... trà nóng. Chúc mừng cuộc hội ngộ giữa Sài Gòn của bác và cháu!

 

 

More...

NHỚ MÈO MÚP

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

Sáng nay con trai gởi cho tôi tấm hình chiếc cầu thang mới được lắp tấm kính tôi thích thú ngắm nhìn từ trên xuống dưới và chợt dừng lại nơi ánh mắt nhìn thật buồn bã của con Múp và hầu như tôi không ngăn được nỗi cảm xúc trào dâng lên liên tục trào dâng lên và nếu tôi không kềm chế lại có thể cảm xúc sẽ bật ra thành những giọt nước mắt mà từ nay tôi quyết tâm mình sẽ không bao giờ khóc nữa...

 

alt

Múp 5 tháng 5 tấm hình được cắt phần trên chỉ còn lại Múp.

 

More...

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CON TRAI 3-5-2011!

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

alt

 

03-5-2011!

CHÚC MỪNG SINH NHẬT TƯỜNG NGHI THƯƠNG YÊU!


alt

 

 

 

More...

TRÒN 10 THÁNG

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

2/7/2010-2/5/2011!

 

Nhanh quá... Thấm thoát mà đã tròn 10 tháng rồi! 2 tháng 7 năm 2010 bây giờ là 2 tháng 5 năm 2011.

Có ai ngờ nỗi không? Chỉ một chớp mắt đã thấy mình trải qua tròn mười tháng sống trên xứ lạ quê người.

Mười tháng rồi nước mắt đã lau khô và bây giờ chỉ còn nụ cười tự tin vào tương lai trước mặt!


alt

Mười tháng tự tay cắt tóc chăm sóc từng lọn tóc một...

alt

Từng bị cảnh sát phạt ticket hết $320 nhưng vẫn cứ thích đứng vịn xe cảnh sát.

alt

Hoa trồng hàng rào nhưng nhìn rất đẹp với những chùm màu đỏ.

alt

Có một khu rừng nhỏ trên con đường Golden West...

alt

Nắng lúc này là nắng giữa trưa chói chang và khô khốc.

alt

Có đôi lúc thèm nhìn thấy vài giọt mồ hôi lấm tấm trên lưng áo nhưng nóng mấy cũng không có...

alt

Hoa hồng đủ màu đủ loại được trồng khắp mọi nơi.

alt

Lúc nào mình cũng thích leo lên cành cao và xin chụp vài tấm hình.

alt

Ngồi cười cười nhưng mà trong bụng run lắm đó tay cứ bám chặt lấy vỏ cây khô xù xì.

alt

Chụp nhanh lên giùm tui tui sắp té rồi đó nghen...

alt

Cũng biết khôn cũng biết chọn tư thế nào ngồi cho chắc ăn...

alt

Mời mọi người nhìn toàn cảnh nè. Ngồi cheo leo ở độ cao hơn hai thước bên dưới là đôi dép bây giờ nhìn lại vẫn còn run...


 

More...

SÂN SAU

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

alt

Sân sau là nơi tôi thường ngồi lặng lẽ một mình sau khi đi làm về nhìn ngắm bâng quơ bằng đôi mắt mệt mỏi và lắng nghe lòng mình trò chuyện. Sân sau cũng là nơi ẩn náu của bản thân mỗi khi tôi cảm thấy bước chân mình bất chợt chông chênh...

alt

Sân sau là nơi bầy chim đủ loại đang làm tổ trên các bụi cây to cao. Buổi sáng và buổi chiều chim (cũng như tôi) bay về đây tìm một chỗ để tịnh tâm. Nhưng tôi thì im lặng. Còn chim thì tranh giành chỗ ngủ nên chúng ồn ào quá xá.

alt

Kìa có một con chim đang bay vụt ra khỏi chùm lá dày đặc. Lũ chim rất dễ thương. Nhờ những con chim ồn ào này mà tôi viết nên truyện ngắn VU VƠ BUỔI SÁNG. Tiếng chim gợi nhiều cảm hứng khiến tôi - mỗi khi nhìn thấy bầy chim bay về tổ - là chỉ muốn đặt cây bút xuống trang giấy mà viết thôi...

 

 

More...

NGƯỜI ĐÀN BÀ LẠ LÙNG

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

Thế là tôi ra đi.

Một đi không trở lại.

Mà trở lại để làm gì nhỉ? Khi chủ nhà là trạm dừng còn người share phòng là chiếc xe buýt. Chiếc xe buýt cứ đi hoài đi mãi thỉnh thoảng dừng ở trạm này vài phút rồi dừng ở trạm tiếp theo vài phút chứ có dừng lại muôn đời muôn kiếp đâu? Cái duyên gặp gỡ như sợi dây tơ buộc hai người không quen biết vào nhau trong một thời gian ngắn rồi sợi dây tơ đứt. Thế là hết duyên. 


 

NGƯỜI ĐÀN BÀ LẠ LÙNG

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Bích Nga

 

 

1. Lần đầu tiên tôi đến xem phòng chị đang ngồi xẹp trên sàn nhà trang điểm. Chị đon đả nói với tôi “cứ tự nhiên vào trong xem phòng đi em có sẵn giường cho em đó”. Tôi bước vào trong nhìn quanh nhìn quẩn nhưng đầu óc không hề có một ý niệm gì vì đối với tôi ở đâu cũng được miễn sao có một chỗ ổn định để tôi yên thân làm việc là quý rồi. Khi tôi bước ra khỏi phòng chị ngưng tay vẽ mắt và nói tiếp “em cứ ngủ thoải mái trên cái giường đó đầu tháng sau con gái chị mới chở cái giường đi lận nhưng em đừng lo chị sẽ cho em mượn một tấm nệm của chị”.

Tôi gật đầu ngồi xếp bằng trước mặt chị để xem chị tiếp tục vẽ mắt. Chị trợn hai tròng trắng lên để trau chuốt từng nét chì đen trên hàng lông mi thưa thớt đang rụng dần vì tuổi tác. Sau đó chị buông cây bút chì ra chớp chớp mắt mấy cái rồi nhìn vào gương với vẻ hài lòng như một họa sĩ chiêm ngưỡng tuyệt tác do chính bàn tay ông tạo nên.

Những ngày mới đến ở chung với chị hầu như sáng nào tôi cũng phải ngồi xếp bằng để xem chị trang điểm. Chị muốn vậy. Chị nói chị đi làm nails suốt ngày đến tối mịt mới về bởi vậy chị muốn trò chuyện với tôi vài phút trước khi chị lái xe ra đi. Nhưng cũng tội nghiệp cho cái thân tôi bởi vì “vài phút” của chị chính xác là bảy mươi lăm phút!

Nhưng cũng nhờ vậy mà dần dần tôi biết rõ lai lịch của chị cũng một thời oanh oanh liệt liệt từng là nhân tình của một vị trung tướng rất nổi tiếng từng là vợ bé của một ông trung tá từng yêu say đắm hàng chục vị sĩ quan chỉ huy cấp liên đoàn từng qua đêm với hàng chục lão “đại gia” có máu mặt ở quận Cam và hiện nay đang cặp bồ với ba bốn gã đàn ông cùng một lúc! Tôi vừa lắng nghe chị kể vừa quan sát lớp phấn dày cộp được đắp trên lớp da có khá nhiều nếp nhăn của chị. Từ tận đáy lòng tôi dâng lên một nỗi thương xót chị đúng vậy thương xót chứ không khinh miệt bởi vì tôi thấy chị có điều gì đó đáng thương hơn là đáng khinh.

 

2. Chị không cho tôi nấu ăn nhưng tôi cũng chẳng cần đụng tới bếp núc của chị vì chiều tối nào tôi cũng chạy về nhà Má ăn ké và sau khi đầy bụng rồi thì Má bới cho tôi một tô cơm đầy để tôi mang về nhà ăn cho tới trưa hôm sau. Bởi vậy dù đồng lương ít ỏi tôi vẫn sống đủ và sống khỏe. Tôi luôn tâm niệm câu “tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc?” mà không mở miệng than thở lấy một lời. Cũng có những lúc buồn bã quá tủi thân quá tôi chỉ nằm khóc thầm khóc trong im lặng mặc cho nước mắt nóng hổi cứ giọt giọt tuôn rơi. Chị thì khác. Chị mở miệng than thở không dứt hễ chị đi thì thôi mà về tới nhà là bắt đầu mở băng tần than thở nào là chị mệt quá em ơi tiệm chị hôm nay ế quá em ơi con gái của chị nó làm chị bực mình quá khiến suốt đêm qua chị không ngủ được phải mở phim xem tới hai giờ sáng… Tôi cố gắng chịu đựng chị vì tôi luôn thông cảm hoàn cảnh cô đơn của một phụ nữ ở lứa tuổi về chiều trong đó có tôi vì tôi thương xót cho thân phận của một người từng là “bà mệnh phụ” đang ngày càng xuống dốc!

Trong thời gian sống trong nhà chị người đàn ông của chị mà tôi gặp mặt nhiều nhất là anh Chính. Anh là con trai của một ông đô đốc rất có tên tuổi rất “hách xì xằng” hiện nay anh đang sống ở một thành phố cách chỗ tôi đang ở chừng nửa tiếng đồng hồ lái xe. Anh Chính sáu mươi sáu tuổi dáng người thấp đậm bụng hơi bự và có thói quen thường khạc nhổ mỗi khi đến nhà chơi với chị. Bù lại anh hiền lành tốt bụng và rất lo lắng cho chị. Cứ hai ba tối anh lại đến chơi một lần mang cho chị một tô cháo cá nóng hổi rồi ở lại với chị đến khoảng hai giờ sáng mới ra về.

Tôi nói:

-Tính tình anh Chính được đó chị. Chị quyết định chọn anh ấy đi cho yên thân cho có người lo lắng lúc tuổi già.

Chị lắc đầu:

-Hổng được đâư em ơi mang tiếng là con trai ông đô đốc nhưng đẳng cấp của ảnh vẫn không bằng chị. Chị muốn bồ của chị phải cao ráo và đẹp trai có học thức và có tiền. Anh Chính bình dân lắm.

Tôi ngạc nhiên nhìn chị:

-Bình dân?

-Ừ. Chị không thể chịu nổi cái chuyện ảnh bước vào nhà chị khạc nhổ ồn ào như vậy biết rằng khạc xong thì ảnh cũng dội nước nhưng mà chị vẫn cảm thấy nó gớm gớm làm sao á.

-Vậy là chị không thương anh Chính rồi.

-Sao em nghĩ vậy?

-Khi chị thương một người nào đó chị thương luôn tính xấu của người ta. Tính xấu đó có thể là ngáy to là khạc nhổ là ngoáy mũi là đánh rấm là ăn uống nhồm nhoàm…

Chị ngưng tay vẽ mắt ra nhìn vào trong gương rồi thở ra nhè nhẹ:

-Mấy cái tính xấu mà em mới nêu ra đó chị không chịu đựng nổi đâu. Đàn ông thời nay có đẳng cấp thấp quá. So với anh Lê cách đây mười năm của chị thì không ai bằng được. Bởi vậy mà chị cứ thương anh Lê hoài cho dù ảnh đối xử tàn nhẫn với chị chị vẫn không quên.

 

3. Người đàn ông có tên Lê khoảng bảy mươi mốt tuổi và đang sống ở đâu đó tại một thành phố cách xa chỗ tôi ba múi giờ. Nghĩa là khi tôi 9 giờ tối thì chỗ ông ấy là 12 giờ đêm. Ông Lê đã có vợ nhưng thỉnh thoảng vẫn tìm kiếm các nàng nhân tình trẻ và ngụy biện rằng “tuổi trẻ gợi cảm hứng cho sáng tạo”. Trong số các ả choai choai đó chị thuộc loại “đại đại sư tỷ” nhưng nhờ gốc gác “mệnh phụ” nên chị được ông Lê đoái hoài hơn trân trọng hơn và mối tình của họ kéo dài đến gần mười năm cho đến khi ông Lê mượn của chị hai mươi ngàn đôla rồi “dông” mất. Vì điều đó mà chị hận ông chị thù ông nhưng chị vẫn thương ông.

Tôi nói:

-Ổng không xứng đáng với sự chung thủy của chị đâu.

-Chị biết. Nhưng ổng đẹp trai và sạch sẽ lắm. Để bữa nào chị đi tìm tấm hình của ổng cho em coi em sẽ thấy đàn ông thời nay chẳng có ông nào so sánh được với ông Lê hết.

“Bữa nào” của chị là năm phút sau đó chị đưa tôi xem hai tấm hình của ông Lê. Một của mười năm trước và một của mười tháng trước.

Tôi xem hai tấm hình trong im lặng. Im lặng - không phải vì tôi không có ý kiến gì - mà vì tôi không muốn bật ra tiếng kêu: “Chết tui rồi! Coi chừng đêm nay tui nằm mơ thấy… ma cây!”.

Trong tấm hình thứ hai người đàn ông đẹp trai và sạch sẽ của chị chỉ là một ông già có mái tóc bạc gần như trắng xóa mặt mũi thường thường bậc trung mặc bộ com-plê đen đang ngồi cười ha hả tại một bàn tiệc. Tôi cố gắng tìm kiếm một điểm gì đó để có thể khen ngợi ông theo phép lịch sự nhưng không có. Không hề có một điểm nào để tôi có thể khen cho chị vui lòng.

Tôi trả hai tấm hình cho chị giọng nói bình thản:

-Ổng già quá hả chị. Chắc bây giờ ổng còn già hơn nữa.

Chị cầm hai tấm hình ánh mắt mơ màng:

-Ở bên này đàn ông 71 tuổi còn phong độ lắm em ơi.

Tôi nghĩ bụng “phong độ với chị thôi chứ chị mà đem ổng quăng cho em em chạy không kịp mang dép”.

Chị đã trang điểm hoàn hảo và chuẩn bị mở cửa đi làm thì điện thoại di động reng lên. Chị càu nhàu vài tiếng nhưng rồi cũng mở điện thoại ra lắng nghe.

-Dạ em sắp đi làm rồi anh. Em đang ra khỏi nhà. Em nghỉ ngày thứ Hai anh không nhớ sao? Dạ em khỏe. Anh thì sao? Trời bắt đầu lạnh hả anh? Tối ngủ anh nhớ đắp ấm nghen. Hai đứa con em cũng bình thường. Dạ lúc này tình hình ế ẩm lắm anh tuần vừa rồi em được chia chỉ có hai trăm mấy. Dạ kiểu này kéo dài chắc em đói quá anh ơi. Dạ thôi em đi làm. Dạ thì tiệm nails của em cũng xa nhà em phải lái xe khoảng hai mươi phút mới tới. Anh cũng phải giữ gìn sức khỏe đó. Bai anh. Love you too. Bai anh.

Chị cúp điện thoại vừa sãi chân bước ra cửa vừa nói:

-Anh Thành người yêu cũ của chị ảnh đang sống ở Texas.

 

4. Té ra anh Thành là một nhà thơ có tiếng ở Texas (nhưng hỏi quanh thì chẳng ai biết tiếng tăm của anh Thành cả). Anh đang hưởng tiền già và công việc của anh - ngoài chuyện làm thơ - là làm chân tài xế cho vợ đi chợ và làm chân sai vặt mỗi khi vợ nấu ăn. Nhưng anh vẫn tìm ra được những khoảng trống để gọi điện thoại cho chị nói những lời thương yêu trìu mến.

Tôi hỏi:

-Vậy đây là chuyện tình qua điện thoại hả chị?

Chị không rời mắt khỏi tấm gương nhẹ nhàng trả lời:

-Kệ cho vui… Nhưng mà tính tình ảnh cũng được lắm đó em không keo kiết quá thỉnh thoảng ảnh gởi cho chị vài trăm xài đỡ.

Để chứng tỏ là chị không hề nói xạo với tôi vài ngày sau chị dặn tôi trước khi đi làm là chịu khó canh me ông đưa thư vì trong xấp mail thể nào cũng có tấm chi phiếu của anh Thành gởi chị.

Tôi tròn mắt ngạc nhiên:

-Anh Thành gởi chi phiếu cho chị thiệt hả?

-Ừ. Hôm trước chị than thở với ảnh nào là công việc làm nails ở đây ế quá tuần rồi chị được chia chỉ có hai trăm mấy nào là chị mệt trong người mà không dám ăn uống tẩm bổ để lấy lại sức khỏe nào là đứa cháu ngoại bị bịnh mà không có tiền đổ xăng để đi thăm nó… Ảnh nói để ảnh gởi cho chị một ít tiền để chị xoay sở. Ảnh tốt với chị lắm đó em.

Trưa hôm đó trong xấp thư quảng cáo có một lá thư của anh Thành Trần ở Texas và tối hôm đó chị vừa mở lá thư ra tìm tấm chi phiếu vừa nói to bằng giọng mừng rỡ:

-Em biết anh Thành gởi cho chị bao nhiêu không? Một ngàn đồng!

Trong đầu tôi hiện ra một bài tính nhân nhanh như cái máy hơn hai mươi mốt triệu! Món quà của người tình qua điện thoại trị giá hơn hai mươi mốt triệu! Hèn chi mà hai người cứ bám víu vào nhau để sống cho qua ngày “chàng” muốn níu kéo một thời oanh oanh liệt liệt của vài năm trước còn “nàng” muốn có tấm chi phiếu sau vài tháng nói chuyện gần rã cuống họng qua điện thoại. Hai bên cùng có lời và chẳng ai bị thiệt hại gì.

Thứ Hai tuần sau là ngày nghỉ làm của chị chị lái xe đi đâu đó một thoáng rồi quay trở về với một chiếc xe tải nhỏ rề rề chạy theo sau. Thì ra đó là xe giao hàng của Home Depot và họ chở tới cho chị một cái bàn ăn tuyệt đẹp bằng gỗ sơn màu nâu có bốn cái ghế với giá ghi trên hóa đơn là 680 đồng. Chị cười hể hả:

-Nhờ anh Thành gởi cho chị một ngàn mà chị mới có tiền mua cái bàn ăn này. Em thấy nó đẹp không? Cùng tông với màu sàn gỗ và màu của bộ sa-lông. Khách khứa tới chơi ai cũng nói “gu” của chị rất sang.

Tôi đứng há hốc mồm nhìn cái bàn. Đột nhiên tôi thấy tội nghiệp cho anh Thành. Nếu tiền già của anh khoảng tám trăm một tháng thì không biết ảnh phải chắc bóp trong bao nhiêu tháng mới có được tờ chi phiếu một ngàn đồng để gởi cho chị mà ngay sau đó chị dùng số tiền chắc bóp của ảnh để mua cái bàn ăn bằng gỗ với giá sáu trăm tám mươi đồng.

Giọng nói của chị cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:

-Em ơi cho chị mượn 5 đồng để chị gởi tiền típ cho anh tài xế.

Trời ạ chị dám tiêu xài hàng đống tiền cho cái bàn gỗ nhưng lại không có nổi 5 đồng cho anh tài xế và từ đó cho tới nay tôi vẫn chưa có có dịp nhìn thấy lại tờ giấy 5 đồng của tôi.

 

5. Không đầy nửa tháng sau một buổi tối nọ chị thông báo với tôi là chị có ông bạn trai mới và chị mời ông về nhà chơi để tôi biết mặt. Tôi không tò mò nhưng vẫn muốn biết đàn ông Việt Nam (Việt kiều ngoài bảy mươi tuổi) sống trên đất Hoa Kỳ có khác gì mấy ông già lọm khọm trong xóm của tôi ngày trước không. Và câu trả lời của tôi là: Giống! Giống quá xá giống không khác chút nào cũng mái đầu bạc trắng cũng khuôn mặt nhô xương cũng hai bàn tay gầy guộc và nhăn nheo cũng kiểu ăn nói phô trương tài sản “mua nhà mấy căn mua xe mấy cái”.   

Chị gọi tôi ra phòng khách để chào hỏi ông bạn trai mới của chị rồi nhờ tôi xắt cam bưng lên cho khách. Chà cam Texas của tôi mới mua hồi chiều mà thôi cũng đành hào phóng cắt hai trái cho vào dĩa rồi bưng tới chỗ hai người đang trò chuyện âu yếm với nhau. Lòng tôi thật sự cầu mong lần này chị gặp đúng người đúng đẳng cấp để chị có được người đàn ông bên cạnh trong lúc “tối lửa tắt đèn” có nhau. Ắt chị cũng hiểu khi tuổi già xồng xộc kéo tới thì nhan sắc cũng ngậm ngùi xách gói ra đi. Dù có giải phẫu thẩm mỹ chăng nữa cũng chỉ là “giả tạo” mà thôi!

Chị lịch sự giới thiệu tôi với khách:

-Anh Giang! Cô này mới đến share phòng trong nhà em đó.

Ông già tóc bạc ngước mặt lên miệng lúng búng chào tôi. Ông già có giọng nói thều thào thật khó nghe của một người vừa được nạo hết phần xương hàm dưới vì ung thư. Tôi cúi đầu thật thấp như để tỏ lòng kính trọng một người lớn tuổi rồi lập tức chui vào phòng đóng kín cửa lại để khỏi nghe những âm thanh (mà tôi không muốn nghe) từ bên ngoài vọng vào.

Dù sao tôi cũng đoán được kết cục tình cảm giữa chị và ông bạn trai mới này. Hơn mười ngày sau khi chị ngồi chăm chú soi gương chị vừa trề môi để thoa son vừa ngọng nghịu nói chuyện với tôi:

-Không được rồi em ơi.

-Không được sao hả chị?

-Đẳng cấp của ổng thua xa anh Chính thì làm sao chị chịu nổi? Đã vậy lại còn bị khuyết một bên mặt. Chị không chê người bị bịnh chị biết ổng mới bị khoét xương hàm dưới vì ung thư nhưng nó làm chị ngường ngượng mỗi khi chị đi chơi với ổng.

-Dạ nếu vậy thì thôi phức đi chị. Đừng để ổng hy vọng nữa.

-Cách đây hai ngày chị mới thử lòng ổng…

-Chị thử sao?

-Tại ổng cứ khoe “nhà mấy căn xe mấy chiếc” rồi ổng cứ biểu chị cần gì cứ nói ổng sẵn sàng giúp nên chị thử coi ổng nói đúng không hay ổng chỉ muốn nổ trước mặt chị. Cách đây hai ngày chị mượn ổng hai ngàn. Chị nói “em kẹt quá công việc làm ăn không được nhiều ngày chẳng có khách tiền típ chỉ chia được vài chục đồng anh làm ơn giúp cho em hai ngàn để em tính cách khác chứ em không làm nails nữa”.

Tôi không rời ánh mắt khỏi đôi môi chị:

-Rồi ổng trả lời sao?

-Ổng nói ổng không có tiền sẵn trong túi để ổng về nhà viết chi phiếu nhưng rồi ổng im lặng và biến mất luôn cho tới giờ này.

Tôi không biết nói gì. Chị cũng không kể thêm. Sau đó chị dọn một bộ mặt vui vẻ mỉm cười trước gương bàn tay run run vuốt ve mái tóc rồi nói:

-Bây giờ chị phải lo đi làm kiếm tiền nuôi thân chứ cũng chẳng cần “thằng cha” nào nữa. Đàn ông bây giờ không ai có đẳng cấp bằng chị hết. Những người có đẳng cấp như anh Lê của chị chết hết rồi. Nghĩ cũng buồn ghê. Thôi chị đi làm đây.

-Dạ chị đi làm. Để em mang ly cà-phê ra ngoài xe cho chị.

-Chị cảm ơn em.

 

6. Cuối tháng đó tôi dọn sang một chỗ khác gần nơi làm việc hơn thậm chí nếu tôi muốn cuốc bộ đến chỗ làm cũng chỉ mất hai mươi phút là cùng. Coi như tập thể dục hàng ngày vậy. Trước khi tôi lái xe ra đi chị có vẻ bịn rịn lắm chị nói:

-Chị chúc em may mắn và sớm tìm được một người đàn ông để có nơi nương tựa. Chỗ làm của em có nhiều người Mỹ ráng kiếm một ông già Mỹ giới thiệu cho chị nhé cưng. Tuổi chừng bảy mươi hoặc bảy hai là được rồi. Chị biết đàn ông Mỹ ở tuổi đó vẫn còn ga-lăng với phụ nữ lắm.

-Dạ. Chị ở lại mạnh giỏi nghen.

Thế là tôi ra đi.

Một đi không trở lại.

Mà trở lại để làm gì nhỉ? Khi chủ nhà là trạm dừng còn người share phòng là chiếc xe buýt. Chiếc xe buýt cứ đi hoài đi mãi thỉnh thoảng dừng ở trạm này vài phút rồi dừng ở trạm tiếp theo vài phút chứ có dừng lại muôn đời muôn kiếp đâu? Cái duyên gặp gỡ như sợi dây tơ buộc hai người không quen biết vào nhau trong một thời gian ngắn rồi sợi dây tơ đứt. Thế là hết duyên.  

Đã hơn năm năm trôi qua tôi không liên lạc với chị giờ đây không biết chị ra sao. Có lẽ giờ này chị cũng già nua lắm và yếu sức lắm không còn làm nails được nữa đâu. Vì nếu tôi nhớ không sai thì cái năm mà tôi còn share phòng trong nhà chị chị sắp ăn mừng sinh nhật bảy mươi tuổi!

 

 

Nguyễn Thị Bích Nga

(Westminster CA)

 

 

 

More...

E-MAILS

By Nguyễn Thị Bích Nga

 

Gần 3 tuần nay con trai đi công tác Hà Nội. Trong 3 tuần đó khoảng cách cũng chẳng xa hơn một ly nào vì hai mẹ con vẫn liên lạc với nhau qua phone và qua e-mails. Hôm nay e-mail mới nhất của con trai viết gọn: "Vừa về tối nay. Sài Gòn nóng ghê nóng hơn Hà Nội nhiều. Ở nhà mọi thứ vẫn bình thường kể cả con Múp. Lâu quá nó mới thấy con nó cứ eo éo hoài. Con viết vài dòng để mẹ yên tâm. Con Nghi."

Mỗi lần nhận e-mail của con trai tôi đều cảm động đến bần thần. Nhớ con trai nhưng không về thăm được vì công việc chỉ mới bắt đầu về là mất việc ngay. Trong giai đoạn kinh tế Hoa Kỳ vẫn còn đang xuống như hiện nay chỉ có những người được lãnh tiền già tiền hưu hoặc thất nghiệp thì mới rảnh rang mà về Việt Nam chơi. Còn những ai đang làm việc quyết tâm bám vào công việc cho đến chừng nào có thể về được thì họ cũng không biết...

Tạm thời vẫn còn e-mails và phone để những người đang sống xa nhau (như hai mẹ con nhà nẫu) cũng hóa thành gần.


alt

 

Sau khi tôi gọi điện thoại cho con trai chúc mừng nó vừa trở về lại Sài Gòn sau gần 3 tuần công tác ở Hà Nội thì nó lại gởi tiếp cho tôi một cái e-mail nữa trong đó có kèm theo tấm hình cũ của cách đây hơn 30 năm mà nó vừa tìm thấy.

Cô bé út ít trong hình giờ đây là một phụ nữ có cuộc sống khá ổn định với hai đứa con gái 19 và 16. Hôm qua hai chị em tôi mới gặp nhau và ăn bún bò Huế với nhau trong tiệm Saigon Deli trên đường Westminster. Hy vọng sang năm 2012 tới lượt gia đình anh trai tôi nhận được thư mời phỏng vấn và sau đó cũng sang định cư tại Hoa Kỳ để gần gũi Má hơn.

 

 

More...