GIA ĐÌNH NHỎ CỦA CON TRAI TÔI
Mỗi lần nhận được hình ảnh của con trai tôi gởi qua e-mail, tôi vui mừng khôn xiết. Dưới đây là ba tấm hình mới nhất mà Tường Nghi vừa gởi cho tôi nhân dịp Xuân về:

Tường Nghi

Thanh Hà

Mèo Múp
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=348004
CƠM TRƯA TẤT NIÊN TẠI SỐNG MAGAZINE
Liên Hương & Bích Nga
Khánh Hòa & Bích Nga
Tình thương mến thương
Anh Khanh & Bích Nga
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347771
NGÀY NÀY, CÁCH ĐÂY 2 NĂM...
30 Tết, đường hoa Nguyễn Huệ
Mùng 2 Tết, Hội Hoa Xuân
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347723
26 TẾT ĐI TÌM CÂY TRE VIỆT NAM
Ở đây không có tre...
Và ở đây cũng không có tre...
Nhưng cuối cùng tôi cũng tìm ra những bụi tre Việt Nam
Trong sân trước một ngôi nhà nằm ở góc Magnolia và Hazard
Vậy là tôi đã có chút hình ảnh quê hương vào dịp Tết này!
Cả một khoảnh sân trước của ngôi nhà rợp mát bởi hàng chục bụi tre mạnh tông: gốc tre bự và thân tre to. Ở bụi nào cũng có những đọt măng đang nhú lên. Những đọt măng vươn lên mạnh mẽ có đường kính bằng một cái tô cơm. Nhà đóng cửa kín mít nhưng tôi tin rằng chủ nhân ngôi nhà là người Việt Nam. Tôi thẩn thơ đi dạo quanh những bụi tre khoảng 15 phút, được chụp 3 tấm hình, mà vẫn không muốn ra về. Tôi rút một chiếc lá tre non vẫn còn cuộn chặt, kết gắn lại thành một vòng tròn (hình 3 từ trên xuống) chợt nhớ lại một thời tuổi thơ ồn ào bên những bụi tre râm mát ở phía trước khuôn viên Chẩn Y Viện gần nhà. Tâm hồn tôi bỗng dưng nhẹ nhõm và thanh thản, không còn buồn rầu như trước nữa. Vì chung quanh tôi vẫn còn những người bạn, rất im lặng nhưng cũng rất chung tình, đó là những bông hoa bồ công anh bé xíu, và bây giờ là những bụi tre rậm rạp của Việt Nam quê hương tôi...
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347532
QUẢ CẦU VÀNG THẤT LẠC - TRUYỆN 5
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347218
CHỦ NHẬT ĐI CHỢ TẾT
5 hình trên là các gian hàng bán bánh kẹo mứt, và bông mai giả
Bia Bud Light lon rất phổ biến với người Mỹ
Nhưng cũng có chai bia 33 nhãn hiệu con Cọp của Việt Nam
Bếp lò than của Việt Nam đây! Giỏ nhựa đây! Mại dô!
Bông a-ti-sô mới hái còn tươi roi rói đây!
Loại cá hường to tướng, chiên dòn sốt cà là hết ý nè!
Bích Nga, Chủ Nhật 15 tháng 1 (22 tháng Chạp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346925
BÌNH YÊN TRONG TAY ANH
SAFE IN YOUR EMBRACE
Tôi luôn cảm thấy bình yên mỗi khi nghe bản nhạc này. Tiếng đàn guitar và cả tiếng đàn piano dịu dàng thanh khiết, như xóa sạch tất cả mọi muộn phiền, như nâng niu tâm hồn tôi, thủ thỉ và an ủi như một người bạn thân thiết. Tôi mở bản nhạc nhỏ chỉ vừa đủ nghe, và chỉ vài mươi giây sau, mọi hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si bên trong lòng tôi đều biến mất. Chỉ còn lại một-tôi trầm tĩnh và bao dung trước các biến cố của cuộc đời. Chỉ còn lại một-tôi vượt lên trên những ganh ghét, ghen tuông, toan tính và đố kỵ. Chỉ còn một-tôi biết yêu thương chính mình, biết chia sẻ mọi điều vô thường với chính mình, biết sống chân thực với lòng mình.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346788
BÁN CHO TÔI MỘT ĐỒNG TẾT!
Chỉ còn mấy ngày nữa là tôi đón cái Tết thứ hai nơi xứ lạ quê người. Tôi vẫn nhớ rõ ràng cái Tết thứ nhất, lúc đó tôi còn sống trong một khu nhà mobile home (dành cho người lớn tuổi) trên đường Bolsa. Ôi ngay trên đường Bolsa mà không khí ngày Tết mới ảm đạm làm sao! Ai đi làm vẫn đi làm, ai đi học vẫn đi học, khu mobile home vẫn lặng lẽ như những ngày bình thường. Chỉ có vài ba cây hoa đào nở rộ trước cửa nhà để báo tin mùa xuân đang về!
Mỗi khi xong việc tôi cứ ngồi lẩn thẩn nghĩ ngợi, giờ này ở bên quê nhà đang làm gì. Mấy bữa trước chắc là mọi người đã lặt lá mai xong, lúc này thì đang quét dọn nhà cửa để đón Tết. Đã 20 tháng Chạp rồi, chỉ còn ba ngày nữa là đưa ông Táo về trời và chỉ còn hơn một tuần lễ nữa là Tết!
Các mặt hàng quần áo và giày dép đang xuống đường. Tôi nhớ lại con đường CMT8 ngay trước mặt trường Ngoại ngữ Không gian chi nhánh 4, những ngày này giáo viên chúng tôi thường tận dụng giờ chưa vào học, hoặc giờ tan học để ra ngoài ngắm nghía những cái túi xách, bóp đầm, giày cao gót và cả dép lê trong nhà… Giá cả chao động từ 10 ngàn đến 200 ngàn đều có đủ. Tôi nhớ mình đã mua được một cái túi xách khá dễ thương (chỉ thích hợp để đi dạy thôi) với giá 30 ngàn!
Dọc theo các chợ Hòa Hưng, chợ Tô Hiến Thành, chợ Nguyễn Tri Phương, và trên mọi con đường có phần hơi tấp nập xe cộ một chút là những vựa dưa hấu chưng Tết. Nào dưa hấu Gò Công, dưa hấu Long Trì, dưa hấu Tiền Giang, được chưng bày thành những đống được xếp gọn gàng, đẹp mắt và cao ngất. Những năm gần đây người Sài Gòn không chỉ chuộng dưa hấu ruột đỏ, mà còn chuộng dưa hấu ruột vàng nữa. Màu đỏ mang lại may mắn, màu vàng mang lại tiền tài, thế họ họ mang về một cặp đỏ và một cặp vàng, trịnh trọng đặt lên bàn thờ tổ tiên!
Những ngày tôi còn ở Sài Gòn, thú vui vào dịp giáp Tết của tôi là lái xe lượn qua lượn lại những điểm bán chậu mai vàng để ngắm nghía (nhưng không mua vì không có chỗ trồng). Mai vàng 5 cánh, 6 cánh, 12 cánh và cả 24 cánh tuyệt đẹp, vàng rực hơn cả màu nắng và rung rinh trong làn gió cuối đông. Tôi yêu mai vàng là biểu tượng của Tết miền nam. Thời Ba tôi còn sống, ông chỉ trồng một nhánh mai vàng xuống đất cho vui, vậy mà mấy mươi năm sau, cây mai vàng cao gần 5 thước, vượt quá ban-công nhà lầu bên cạnh. Mai vàng mang một ý nghĩa gần gũi thân thuộc, không dám nói là thiêng liêng, nhưng là một hình ảnh không thể thiếu được của ngày Tết, bên cạnh:
“Thịt mỡ - dưa hành - câu đối đỏ,
cây nêu - tràng pháo - bánh chưng xanh”!
Nhắc tới bánh chưng (bánh tét) tôi mới chợt nhớ lại thuở còn thơ ấu, phía trước nhà tôi là một mảnh đất nhỏ vừa đủ chỗ trồng một cây mận, một cây ổi và một giàn dưa tây. Hàng năm cứ đến ngày 28 tháng Chạp là Má tôi và con cái trong nhà xúm lại gói bánh chưng, sau đó Ba tôi bắc mấy cục gạch làm bếp lò, chuẩn bị củi lửa cho Má tôi nấu thùng bánh chưng. Thường Má tôi nấu qua đêm, từ 8 giờ tối đến 4 giờ sáng là vớt hết bánh lên, ép cho ráo nước rồi bỏ đó đi ngủ vài ba tiếng đồng hồ để lấy lại sức. Tôi có chủ quan không khi thấy bánh chưng của Má tôi nấu rất ngon? Cả nhưn thịt lẫn nhưn đậu xanh đều dày, miếng thịt đùi được ướp vừa miệng, ngon hơn cả sản phẩm của các lò gói bánh chưng thuê hoặc gói bánh chưng bỏ mối nữa. Hôm qua đi chợ Green Farm, tôi thấy họ đã bày bán bánh chưng 13$ một cái và bánh tét 11$ một cái. Chèn ơi, không hiểu mớ bánh này để dành đến ngày mùng 1 Tết có được không đây?
Cái Tết thứ hai này tôi sống trong một khu dân cư toàn Mỹ trắng, thỉnh thoảng mới gặp gỡ vài người Mễ và vài người Việt. Vậy là tôi biết mình hoàn toàn không nhìn thấy Tết rồi, ngoại trừ ngôi nhà xeo xéo trước mặt có một cây đào đang nở bung những nụ hoa màu hồng phấn tuyệt đẹp! Vậy là tôi biết đêm Giao Thừa mình vẫn đi ngủ lúc 8 giờ tối để sáng hôm sau dậy lúc 4 giờ, bắt đầu công việc cho một ngày mới. Chắc chắn tôi không có Tết và đó không phải là Tết. Năm ngoái chiều 30 tôi ăn một chén cơm chiên “to go” giá 1$, năm nay tôi sẽ bưng tô đi khắp các cửa tiệm và yêu cầu họ chỉ bán cho tôi 1 đồng Tết thôi!
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346561
HẠNH PHÚC VÀ THỜI GIAN


Cảm ơn anh dp đã tặng hai tấm hình có ý nghĩa.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346548
QUẢ CẦU VÀNG THẤT LẠC - TRUYỆN 4
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346005
ADAGIO
Khi yêu, người phụ nữ nào cũng mãnh liệt như thế này!
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345762
QUẢ CẦU VÀNG THẤT LẠC - TRUYỆN 3
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345624
KHAI BÚT ĐẦU NĂM
TÓC XÕA
Truyện ngắn của Nguyễn Thị Bích Nga
Từ lâu rồi nó không còn biết cảm giác thấy lạnh lẽo là gì. Mưa dầm. Cuồng phong dữ dội. Bão tuyết. Tất cả những điều đó đối với nó là vô nghĩa. Vì công việc, nó phải đi lang thang suốt cả buổi tối, từ con đường này sang con đường kia, bất chấp khuôn mặt nhỏ nhắn và xanh xao nhiều lúc chuyển sang màu trắng bệch. Nó thèm khát một cảm giác co ro cúm rúm như những người chung quanh. Người nào cũng mặc ba bốn lớp áo nhưng mỗi khi một cơn gió lạnh thổi qua là họ cứ dúi mặt vào nhau.
-Ôi trời ơi, lạnh quá.
-Ừ chưa có năm nào lạnh như năm nay.
-Năm ngoái còn lạnh hơn nữa.
-Ủa vậy hả. Nhưng mà năm nay lạnh không thể chịu được.
Nó thản nhiên đi lướt qua mặt họ trong chiếc áo sơ mi mỏng phong phanh. Mái tóc ngắn xõa lất phất ngang vai chưa nếm thử mùi vị cây lược, và cũng không biết đến mặt mũi của cọng dây thun. Nó sống giữa họ nhưng lúc nào cũng như xa cách ngàn dặm. Mọi người gọi nó là Con Bé Thắp Đèn, hoặc ngắn gọn hơn là Tóc Xõa. Họ quen nhìn thấy nó chăm chỉ với công việc thắp đèn mỗi buổi tối, cùng với mái tóc xấp xõa ngang vai, nhưng không một ai thắc mắc điều gì về nó. Cứ đúng 5 giờ chiều là nó đi thắp sáng cho từng ngọn đèn. Cần cù. Nhẫn nại. Quanh năm suốt tháng chỉ có một chiếc áo sơ mi mỏng tang, một chiếc quần jean bạc phếch và một đôi giày xăng-đan cũ kỹ.
Thành phố du lịch nơi nó đang sống không sử dụng đèn cao áp như các thành phố khác, mà họ lắp đặt hàng trăm ngọn đèn măng-sông dọc theo hai bên đường chính chung quanh quảng trường trung tâm. Công việc thắp đèn mỗi buổi tối vừa mệt nhọc vừa ít tiền nên không ai muốn nhận làm, cuối cùng chú ruột của nó bạo gan bạo phổi đến gặp những người có chức có quyền nào đó, cam đoan rằng một con bé 15 tuổi có thể đảm trách tốt nhiệm vụ này, và họ đồng ý giao công việc thắp đèn cho nó.
5 giờ chiều nó đi thắp sáng từng ngọn đèn một và 5 giờ sáng nó đi thổi tắt từng ngọn đèn một. Nắng. Mưa. Dông. Bão. Cặm cui. Cặm cụi. Nó chưa hề vắng mặt một ngày nào. Có nhiều bà già đi tập thể dục sớm, thương cái tính chăm chỉ của nó nên hay dừng lại và cho nó tiền, nhưng lần nào nó cũng từ chối một cách lễ phép. Có nhiều ông già thấy nó mồ côi sống với cô chú, đề nghị nhận nó làm con nuôi và hứa cho nó ăn học đến nơi đến chốn, nó chắp hai tay cảm ơn nhưng dứt khoát không nhận lời.
Một buổi chiều mùa đông nọ, trời mưa phùn rả rích và không khí lạnh lẽo thấu xương khiến không ai muốn bước chân ra đường – dù là để mua một ly cà phê đen nóng – thì Tóc Xõa vẫn thơ thẩn từ ngọn đèn này sang ngọn đèn khác. Ánh lửa bùng lên mang đến một hy vọng nhỏ. Một hy vọng mơ hồ nào đó mà nó chỉ cảm nhận được chứ không biết đó là hy vọng gì. Bất chợt nó dừng lại và ngẩn người ra nhìn. Ô hay, ngọn đèn trước mặt đã có người thắp sáng rồi! Ai đã thắp đèn giúp nó, hay là nó quên thổi tắt ngọn lửa vào buổi sáng? Câu hỏi vừa đưa ra đã có ngay câu trả lời: Một thiếu niên cũng trạc tuổi Tóc Xõa đang đứng chờ nó ở ngọn đèn trước mặt, tay cầm cây đuốc nhỏ giống hệt cây đuốc trên tay nó, miệng tủm tỉm cười và chờ đợi.
-Chào bạn. Bạn cho phép tôi giúp bạn nhé?
Tóc Xõa lúng túng không biết trả lời sao. Nó im lặng nhưng cảm thấy hơi tức giận vì bỗng dưng có một người lạ dám quấy rối và can thiệp vào thế giới riêng của nó. Một thế giới khép kín chỉ có nó và những ngọn lửa cộng với một chút hy vọng mơ hồ.
Nhìn thấy thái độ lạnh nhạt của nó, nụ cười trên môi thiếu niên tắt ngấm và cậu ta nói tiếp bằng một giọng không còn tự tin như lúc nãy nữa:
-Xin lỗi bạn, thật sự là tôi muốn giúp bạn. Chiều nào tôi cũng đứng sau khung cửa sổ và quan sát bạn làm công việc này. Tôi thấy bạn siêng năng và nhẫn nại, tôi rất khâm phục bạn. Tôi muốn làm bạn với bạn. Nói chung là tôi muốn giúp bạn.
Nó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người thiếu niên. Hai hàng lông mày đậm hơi cau lại. Sống mũi cao và ánh mắt nhìn thẳng thắn. Cặp môi hơi dày, có điều gì đó như thách thức, như bướng bỉnh. Tóc Xõa khẽ chớp mắt. Hình như nó chưa từng gặp gỡ người thiếu niên này bao giờ nhưng sao vẫn có cảm giác quen thuộc vô cùng, cứ như người này là một phần của nó – hoặc đang giữ một phần thân thể của nó. Nó gật đầu. Nghĩa là nó đồng ý cho thiếu niên kết bạn và giúp đỡ.
Hai đứa bằng tuổi nhau nhưng vì cao hơn nên Khang (tên người thiếu niên) giành lấy công việc châm đuốc vào ngọn đèn măng-sông. Nhưng Tóc Xõa không chịu, nó nói mỗi đứa thắp sáng một ngọn đèn như vậy sẽ kết thúc công việc nhanh hơn. Khang nghe nó nói cũng có lý, đành phải đồng ý. Thế là đứa này dừng lại thì đứa kia vượt qua, đến khi đứa kia dừng lại thì đứa này vượt qua. Giống hệt hai cơn sóng nhỏ rượt đuổi nhau, nối tiếp nhau, nhưng không bao giờ gặp nhau.
Sau khi nghe kể chuyện về Khang, chú ruột của nó chỉ nhìn nó mà không nói gì. Nó cũng nhìn chằm chằm lại chú, đôi mắt nó tròn như một dấu chấm hỏi, đen như bầu trời đêm mênh mông và buồn như một tiếng thở dài. Vài phút sau chú mới trả lời:
-Theo chú thì cháu cần có bạn, chú rất đau lòng khi thấy cháu cứ thui thủi một mình. Cậu thiếu niên đó có lòng tốt muốn giúp cháu, đó cũng là một nhân duyên.
Nghe lời chú ruột, Tóc Xõa tỏ ra bớt dè dặt với Khang hơn nhưng tình cảm của nó cũng không có vẻ gì ấm áp hơn. Khang chỉ đến giúp nó thắp đèn vào mỗi buổi chiều sau khi cậu ta tan học, hoặc làm xong hết tất cả bài tập ở nhà. Buổi sáng Khang phải đi học ở một ngôi trường cấp ba nằm ngay cuối con dốc. Ngôi trường xinh xắn và khang trang lắm, phía trước mặt là một hồ nước nhỏ lúc nào cũng trong xanh. Nhìn vào bên trong khuôn viên nhà trường, bất cứ đứa trẻ nào cũng thèm thuồng mong muốn được là một học sinh tại đây, nhưng với nó thì không. Nó sống dửng dưng với cuộc đời. Hoặc là nó lạnh lùng đi lướt qua cuộc đời này, hoặc là cuộc đời này lạnh lẽo đi lướt qua nó.
Một thời gian sau Tóc Xõa nói với chú:
-Cháu cảm thấy giữa cháu và Khang có điều gì đó lạ lắm. Cháu cứ bị cuốn hút về phía cậu ta, nhiều khi không thể cưỡng lại được.
Người chú sửng sốt nhìn nó, chờ nghe nó nói tiếp.
-Chiều nào cháu cũng ngóng chờ Khang đến giúp đỡ, chỉ cần cậu ta đến trễ năm hay mười phút là cháu bắt đầu xốn xang trong bụng, không biết cậu ta có bị gì không. Mỗi khi thấy bóng dáng Khang thấp thoáng phía trước mặt là cháu mừng rỡ không tả xiết, cứ như cháu gặp lại chính bản thân của cháu vậy.
Khuôn mặt người chú tái xanh cứ như vừa nghe được một bản tin về ngày tận thế sắp đến. Ông nói chậm rãi từng tiếng một, ánh mắt hoang mang như không muốn tin vào những điều vừa nghe kể, như không muốn tin vào những điều mà ông sắp nói ra:
-Chiều nay sau khi hai đứa làm xong công việc thắp đèn, cháu có thể mời cậu ta về nhà mình chơi được không?
Đến lượt Tóc Xõa ngỡ ngàng trước đề nghị của người chú ruột. Nó không hiểu ông đã phát hiện ra điều gì.
-Cháu đừng sợ. Chú chỉ muốn gặp mặt Khang, muốn nhìn xem cậu ta có điều gì khác lạ không.
Tất nhiên là mặt mũi Khang cũng bình thường như tất cả mọi thiếu niên khác. Mái tóc húi cua gọn ghẽ của một học sinh lớp mười, vầng trán cao thông minh, các móng tay được cắt ngắn và sạch sẽ, quần áo chỉ là đồng phục sơ mi trắng cùng với quần tây xanh. Cậu ta trả lời từng câu hỏi một của người chú, bắt đầu từ lúc mỗi buổi chiều ngồi làm bài tập phía sau khung cửa sổ, nhìn ra ngoài thấy Tóc Xõa chăm chỉ làm công việc thắp đèn, sau đó nảy ra ý nghĩ muốn giúp đỡ Tóc Xõa một tay để cô bé bớt đi phần nhọc nhằn.
Người chú ngồi nói chuyện với Khang mà thỉnh thoảng cứ đưa khăn giấy lên lau mồ hôi trán, mặc dù không khí cuối năm bên ngoài trời khá lạnh. Nó hết nhìn chú lại quay sang nhìn Khang, những cảm xúc mơ hồ trong tâm hồn nó giờ đây hiện ra rõ ràng và mạnh mẽ. Nó cảm thấy thương yêu Khang một cách lạ lùng, không muốn rời khỏi cậu ta, không muốn để cho cậu ta từ giã ra về chút nào. Nhiều lần nó giơ bàn tay ra định nắm chặt bàn tay Khang, nhưng không dám.
Mồ hôi bắt đầu nhỏ thành giọt trên khuôn mặt tái xanh của người chú. Cuối cùng ông đưa ra một quyết định:
-Khi nào ba cháu có nhà, cho phép chú và Tóc Xõa đến chơi được không? Cháu là một thiếu niên tốt bụng đã giúp đỡ con bé, chú muốn đến cảm ơn ba cháu đã khéo nuôi dạy một đứa trẻ nên một người tốt như cháu.
Hai má Khang đỏ bừng vì được khen ngợi quá lời, nhưng cậu ta tỏ ra sung sướng và vui vẻ trả lời:
-Dạ được ạ. Chủ nhật nào Ba cháu cũng ở nhà. Vậy mời chú và Tóc Xõa đến nhà chơi vào Chủ nhật này nhé.
Nó buột miệng hỏi lại cho chắc:
-Tức là ngày mai phải không?
-Ừ, tức là ngày mai.
Sau khi Khang từ giã ra về, người chú đóng chặt cửa lại và nói với nó:
-Trong khi tiếp xúc với Khang, chú cũng có cảm giác như cháu vậy. Một điều gì đó mách bảo với chú rằng… cậu ta là một phần của cháu, là bản thân của cháu.
Nó hoảng hốt, hai tay bụm miệng lại để nén một tiếng kêu kinh hoàng. Không. Không thể như vậy được. Chẳng lẽ điều mà nó tìm kiếm bao lâu nay, người mà nó tìm kiếm bao lâu nay, giờ đây đang xuất hiện trước mặt nó?
Người chú cố gắng kềm chế sự căng thẳng trên khuôn mặt, nói với nó:
-Cháu đi ngủ đi. Ngày mai chúng ta sẽ có câu trả lời.
Ba của Khang là một vị bác sĩ khá lớn tuổi. Mái tóc hoa râm cùng với đôi kính lão bằng gọng đồi mồi dày cộp giúp cho nét mặt ông lúc nào cũng nghiêm nghị và đạo mạo. Khi vừa nhìn thấy mặt ông, Tóc Xõa bỗng dưng kêu lên một tiếng nhỏ và ngồi phịch xuống chiếc ghế, hai chân nó run rẩy đến mức đứng lên không nổi.
Vị bác sĩ ngạc nhiên hỏi:
-Cháu bé bị sao vậy?
Người chú nhanh trí đỡ lời:
-Không có gì đâu. Xin lỗi ông. Thỉnh thoảng nó vẫn bị như vậy. Xin phép ông cho nó ngồi đó vài phút, nó sẽ hết tình trạng đó ngay.
Vị bác sĩ gật đầu. Hai bên hỏi thăm sức khoẻ nhau một hồi và rồi người chú cất tiếng hỏi bâng quơ:
-Thưa ông, cách đây 5 năm ông sống ở đâu?
Vị bác sĩ nhìn ra bên ngoài cửa sổ với ánh mắt xa xăm, im lặng một lát rồi mới trả lời:
-Tôi sống ở thành phố này gần 20 năm rồi. Tôi lấy vợ và có một đứa con trai tại đây. Nhưng cách đây 5 năm, bà nhà tôi qua đời trong một tai nạn giao thông, từ đó tôi một mình gà trống nuôi con. Con trai tôi sống lặng lẽ và ít bạn lắm, nay nó có cô bé Tóc Xõa làm bạn, tôi cũng vui mừng thay cho nó.
-Trong tai nạn giao thông đó, con trai ông có bị sao không?
-Nó bị dập gan. Nếu không thay lá gan khác thì nó sẽ chết. Cũng may là lúc đó trong bệnh viện có một cô bé đang trong tình trạng chết não nên gia đình cô bé tự nguyện tặng cho con trai tôi lá gan của nó…
Người chú bất ngờ đứng dậy, thay đổi nét mặt và giọng đanh lại:
-Ông nói dối. Không có cô bé nào ở trong bệnh viện bị chết não cả. Mà ông bắt cóc cháu gái tôi, lấy lá gan nguyên vẹn của nó thay vào lá gan dập nát của con trai ông, sau đó ông để mặc cho cháu gái tôi chết với một cái bụng rỗng vì thiếu lá gan!
Vị bác sĩ hoảng hốt cũng đứng bật dậy, miệng lắp bắp:
-Ông… ông là ai?
Người chú cười gằn:
-Ông nên nhìn cháu gái tôi thì đúng hơn. Là nó đó. Suốt 5 năm nay nó cứ lang thang đi tìm ông, để hỏi ông một câu thôi. Chỉ vì câu hỏi đó mà linh hồn nó không siêu thoát, nó chỉ cần câu trả lời của ông, và nếu câu trả lời của ông làm nó thỏa mãn, nó mới có thể ra đi được.
Người chú quay sang nhìn nó, giọng dịu xuống:
-Tóc Xõa, cháu muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi.
Nó bất chợt đứng dậy, thân hình nó nhẹ nhàng như một chiếc lá:
-Chú ơi, câu hỏi của cháu đã có câu trả lời rồi. Ông ta lấy lá gan của cháu để cứu tính mạng của Khang. Với cháu, ông ta là một con người độc ác, nhưng với Khang, ông ta là một người cha tốt, một người cha thương yêu con trai hết mực. Cháu không còn thắc mắc gì nữa chú ạ. Khang rất xứng đáng với lá gan của cháu. Sống với lá gan của cháu, chắc chắn Khang không thể nào là một con người xấu được. Cháu hài lòng và mãn nguyện lắm. Bây giờ cháu có thể ra đi được rồi chú ạ.
Thân hình Tóc Xõa từ từ bay lên cao, rồi lơ lửng trên mặt đất. Nó quay sang nhìn Khang nãy giờ đang đứng chết điếng với bộ mặt xanh mét. Nó nói bằng một giọng rất thương yêu:
-Từ lúc mới gặp bạn, tôi đã biết bạn là một phần của cơ thể tôi. Tôi biết bạn là tôi, vì tôi đã chết để bạn được sống. Vậy hãy sống thật tốt, bạn nhé, không chỉ vì bản thân bạn mà còn vì bản thân tôi nữa đó. Tạm biệt bạn. Tạm biệt bác sĩ. Cháu đã có câu trả lời và cháu hoàn toàn tha thứ cho bác sĩ rồi. Tạm biệt.
Lập tức thân hình Tóc Xõa biến thành một tia sáng và nó biến mất. Người chú cũng không còn đó nữa. Trong gian phòng chỉ còn vị bác sĩ và Khang. Và Khang bất ngờ chạy đến ôm xiết lấy vai cha cậu ta thật chặt rồi òa lên khóc tức tưởi…
Nguyễn Thị Bích Nga
(01-01-2012)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345156
QUẢ CẦU VÀNG THẤT LẠC - TRUYỆN 2
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344904
QUẢ CẦU VÀNG THẤT LẠC - TRUYỆN 1
Bìa sau cho thấy: In 6,000 quyển!
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344747
"NHỮNG NGƯỜI SỐNG QUANH EM" CỦA NGUYỄN THỊ BÍCH NGA ĐƯỢC HUY CHƯƠNG ĐỒNG GIẢI SÁCH HAY 2011
Tại giải thưởng Sách hay, Sách đẹp 2011, NXB Kim Đồng đã giành 5 giải thưởng Sách hay, 4 giải thưởng Sách đẹp và 1 giải bìa đẹp. 5 giải Sách hay gồm:
2 giải bạc cho “Từ kinh đô đến thủ đô - dặm dài đất nước theo năm tháng” (nhiều tác giả) và “Con chuồn chuồn đẹp nhất” (Cao Xuân Sơn).
3 giải đồng bao gồm: Bộ “Tranh truyện dân gian VN song ngữ” (lời: Nguyễn Công Hoan, tranh: Nhiều tác giả); bộ “Những người sống quanh em” (Nguyễn Thị Bích Nga) và “Xúc cảm nguy hiểm” (Phan Hồn Nhiên).
4 giải thưởng Sách đẹp gồm: 1 giải vàng cho sách “Lá cờ thêu sáu chữ vàng” (Nhà in Văn hoá phẩm; Tạ Huy Long trình bày), 3 giải đồng cho “Đồng dao cho em” (Cty in Phú Thịnh; Bùi Hải Nam, Quang Toàn, Kim Điệp trình bày); bộ “Tranh truyện dân gian VN song ngữ” (Cty in Phú Thịnh; nhiều người trình bày); “Truyện cũ Hà Nội” (Cty in Phú Thịnh; Nguyễn Kim Điệp trình bày).
1 giải bìa đẹp của bộ sách “Đồng dao cho em” do Nguyễn Kim Điệp trình bày.
Lễ trao giải diễn ra vào chiều nay 27.12 tại Bộ Thông tin - Truyền thông (Hà Nội).
(Trích báo Lao Động)
Mời xem thêm ở đường link:
http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/NXB-Kim-Dong-gianh-nhieu-giai-thuong-lon/71025
Bó hoa tặng tác giả Nguyễn Thị Bích Nga, Huy chương Đồng
Bìa ngoài Giấy Chứng Nhận Sách Hay đoạt Huy chương Đồng
Bên trong Giấy Chứng Nhận Sách Hay đoạt Huy chương Đồng
(photo: Tường Nghi, chiều 27-12-2011 tại Hà Nội)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344277
HÔM QUA GẶP LẠI HỌC TRÒ CŨ
Phương Mai, học trò cũ lớp 6.1 năm 1985
Thanh Phong, học trò cũ lớp 6.5 năm 1985
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343816
SỤT CÂN
Một giờ trưa 21-12-2011, trọng lượng chỉ còn khoảng 46 ký! Những ngày cuối năm công việc còn nhiều hơn ngày thường, vì phải dịch thêm 4 bản tin Thể Thao tổng kết 12 tháng qua! Làm việc quá sức nhưng vẫn không thể giết được buồn nhớ và cô đơn! Ôi cuộc sống này đầy ắp mệt mỏi nhưng trống rỗng yêu thương.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343565
MỘT THỜI NHAN SẮC
Tháng 2-2010, một thời của ngày nào vẫn còn nhan sắc...
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343142
NGỒI NƠI SÂN SAU NHỔ CỎ DẠI
Những ngày không phải đi làm, tôi thường đợi mặt trời lên cao rồi đi ra sân sau ngồi sưởi nắng và nhổ cỏ dại. Ở đây người ta gọi cỏ trồng là “grass” và gọi cỏ dại là “weed”. Ông chủ nhà của tôi rất ghét cỏ dại, ông đã sắm một dụng cụ nhổ cỏ dại bằng kim loại, ấn mặt nó xuống chung quanh bụi cỏ dại, xoay một vòng: bụi cỏ dại bị bứng lên dễ dàng và nằm gọn trong dụng cụ đó. Sau khi bị bà hàng xóm người Hawaii mượn cái dụng cụ đó và “không thèm trả”, ông chủ nhà bèn nhổ cỏ dại bằng tay và cảm thấy rằng việc nhổ bằng tay còn dễ dàng hơn nữa!
Hồi mới dọn đến share phòng ngôi nhà này, khi nhìn thấy ông chủ nhà thường xuyên nhổ cỏ dại và tỏ ra rất ghét cỏ dại, tôi kinh ngạc vô cùng, vì loại cỏ dại mà ông ta rất ghét đó chính là loại hoa bồ công anh “của tôi”. Nhưng tôi không nói ra, mà chỉ lặng lẽ buồn thương một mình, lặng lẽ xót xa một mình.
Tôi yêu hoa bồ công anh từ những ngày còn bé tí bé teo, từ những ngày còn áo thun quần đùi, lội trong đám cỏ dại để bắt cào cào về nuôi chim két. Lúc đó ông anh lớn của tôi thường xuyên phải đi rừng, và trong một lần nghỉ phép, ổng mang về cho mấy chị em tôi một con chim két nhỏ xíu, biểu ráng cho nó ăn uống, ráng nuôi cho nó sống. Chị tôi thì xắt nhỏ chuối chín cho nó ăn; còn tôi thì trưa nào cũng háo hức lội trong đám cỏ dại để tìm bắt châu chấu! Và ở lứa tuổi hãy còn rất thơ dại đó, mà tôi đã phát hiện ra rằng mình yêu thích hoa bồ công anh biết bao!
Trên những vệ đường ở Sài Gòn chỉ mọc một loại hoa bồ công anh duy nhất, thân nó lớn hơn cọng tăm nhang một chút, cao chừng một gang tay, bông hoa nhỏ xíu chỉ bằng cái móng tay út của tôi. Khi còn bum búp thì đài hoa xanh nhạt, khi mãn khai thì đài hoa chuyển sang vàng nhạt. Và rồi sau đó gió thổi đưa những cánh hoa mỏng manh như tơ trời bay đi khắp nơi, tìm kiếm những miền đất mới để cắm rễ và mọc lên thành những vạt hoa bồ công anh tuyệt đẹp; nhất là vào lúc sáng sớm khi hoa nở bung ra và rung rinh với giọt sương đêm còn đọng lại.
Ở đây hoa bồ công anh có mấy loại thì tôi không biết, nhưng nơi sân sau ngôi nhà mà tôi đang share phòng, tôi nhìn thấy có ba loại tất cả: Một loại bồ công anh hoa nở rất to, tròn xoe như một trái tắc, và khi nó nở bung thì chỉ cần mình thổi nhẹ nó cũng bay tứ tung; một loại mọc sát trên mặt đất giống như hoa cúc dại màu vàng; loại thứ ba cũng y chang như loại thứ hai nhưng giống hoa cúc dại màu trắng. Và tuần nào cũng vậy, trong ngày mà tôi không phải đi làm, tôi đều ra sân sau ngồi hong nắng, ngồi làm bộ nhổ cỏ dại nhưng thật ra là ngồi thì thầm trò chuyện cùng với hoa bồ công anh, “bạn của tôi”.
Tôi kể cho cỏ dại nghe đủ thứ chuyện đang xảy ra trên thế giới này; về cơn bão gió Santa Ana không chỉ làm ngã đổ cây cối mà còn đè bẹp cả xe hơi, thổi tróc nóc cả trạm xăng; về hồ sơ xuất cảnh của ông anh tôi bị lùi lại mất hai năm nên có lẽ phải 10 tháng sau NVC mới xét đến ngày ưu tiên của ổng; về một người bạn thân (từ hồi còn ở Sài Gòn) sau khi theo đuổi thành công một phụ nữ khác làm chung hãng đã không còn liên lạc với tôi nữa; về một người đàn ông có giọng Bắc trầm ấm chỉ mới biết tên tôi qua blog mà liều lĩnh ngồi xe đò Hoàng suốt 8 tiếng, sau đó đạp xe đạp (mượn của đứa cháu) thêm nửa tiếng nữa, đến chỗ tôi đang làm việc “chỉ để gặp em”; về món giá xào thịt nạc của Má tôi trong bữa cơm tối hôm trước sao mà ngon lạ ngon lùng; về chiếc xe đẩy em bé (quà Giáng Sinh) mà tôi gởi về cho cháu nội và con trai tôi nói rằng nó rất thích!
Những lúc thoải mái ngồi sưởi ấm nơi sân sau, tôi thấy lòng mình thật bình an và yên tĩnh. Không hỉ-nộ-ái-nố, không tham-sân-si. Nếu có “ngước mắt lên” thì cũng là để nhìn cụm mây trắng bay trên bầu trời xanh, chứ không phải để ganh ghét hoặc tị nạnh với người giàu có hơn, cuộc sống ổn định hơn vì họ qua đây lâu hơn. Nếu có “nhìn xuống” thì cũng là để tìm kiếm những đóa hoa bồ công anh rực rỡ, khoe sắc màu vàng tươi dưới ánh nắng mặt trời. Để sống hồn nhiên. Để sống tận hưởng. Để tin rằng chung quanh tôi vẫn còn rất nhiều bạn bè, vô số bạn bè từng quen biết tôi từ ngày tôi còn thơ ấu: những bông hoa bồ công anh!

Quà Giáng Sinh (cho cháu nội)

Quà Giáng Sinh (cho cháu nội)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343019



